“Anh nghĩ kỹ đi, chứng cứ đã bày ra trước mắt rồi, đến nước này mà còn che cho người khác thì còn ý nghĩa gì nữa?
Tôi thấy năm nay anh cũng chỉ mới hơn ba mươi thôi, đời còn dài, anh lại đâu phải kẻ chủ mưu thật sự, tội gì phải gánh thay cho tội của người khác? Tôi khuyên anh tốt nhất nên thành thật khai báo, cố tranh thủ được khoan hồng đi!”
Là một lão kỷ kiểm, Phó bí thư Mạnh phối hợp nhịp nhàng với Hác Liên Siêu, cố tình hạ giọng, bắt đầu đánh đòn tâm lý.
Trong mắt Phùng Đức Vận thoáng hiện vẻ giằng co. Hắn buộc phải thừa nhận, mấy lời kia đã chọc đúng chỗ đau của hắn.




